Bảng màu thu hẹp lại quanh các tông trung tính, nên điểm nhấn phải đến từ kiểu dáng chứ không từ màu.
Vải mềm ôm theo dáng còn vải cứng giữ phom, cùng một mẫu váy may bằng hai loại vải cho hai hiệu ứng khác hẳn nhau.
Cùng một bộ đồ, đổi từ giày bệt sang cao gót là đổi luôn dịp phù hợp, dù không thay đổi gì khác trong bộ. Chọn phụ kiện sau khi đã quyết định trang phục chính, không nên chọn ngược lại vì dễ lệch tông màu tổng thể.
Trên ba tông màu trong một bộ đồ dễ bị coi là rối. Kẻ mắt dày làm mắt trông nhỏ lại. Chọn gọng kính theo dáng mặt quan trọng hơn theo màu, vì kính chiếm diện tích lớn nhất trong các phụ kiện trên mặt.
Không phải khuyên mũi nào cũng phù hợp phong cách trang phục cổ điển. Phong cách thoải mái chấp nhận nếp nhăn này, còn phong cách công sở thì lại bị coi là luộm thuộm.
Đánh khối quá tay tạo ra những vệt tối rõ rệt, mức độ vừa phải khó hơn nhiều so với đánh đậm cho thấy rõ. Áo trắng trơn và quần đen xuất hiện trong rất nhiều bộ, còn váy dạ hội cầu kỳ chỉ dùng được cho vài dịp. Chuốt mi từ gốc lên ngọn cho độ cong tốt hơn.
Chọn cả bộ đảm bảo đồng nhất về chất liệu và kiểu dáng, nhưng đôi khi lại làm tổng thể trông cứng nhắc và thiếu cá tính. Váy bút chì thuộc nhóm trang phục công sở. Giày sandal hợp trang phục mùa hè hơn giày bốt cổ cao, vốn thường được dùng cho trang phục mùa đông.
Quần ống loe cần giày mũi nhọn để không bị cụt. Đây là mẹo được dùng nhiều trong các bộ cần tỷ lệ đẹp, hiệu quả hơn nhiều so với chỉ tăng chiều cao gót.